gioitinhthu3

dành cho người dồng tính vn ... 1 sân chơi lành mạnh
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Top posters
Webmaster (65)
 
KellLy (38)
 
KellBin (31)
 
hoa_hong_violet (29)
 
Vo Cam (16)
 
khắc Hải (12)
 
thanhbinh_1989 (10)
 
Vo Tinh (9)
 
thien_than_bong_toi11 (9)
 
vinvin (7)
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics

Share | 
 

 Tôi muốn sống thật với bản năng!

Go down 
Tác giảThông điệp
Vo Tinh
member
member
avatar

Tổng số bài gửi : 9
Join date : 15/03/2011
Age : 24
Đến từ : TP sai gon

Bài gửiTiêu đề: Tôi muốn sống thật với bản năng!   Tue Mar 15, 2011 7:31 pm







<blockquote>Tôi sợ phải nhìn thấy sự bàng hoàng, đau đớn, khóc lóc của gia đình và người thân khi họ biết tôi là les .



Tôi là một cô gái đã trưởng thành và trong
tương lai, tôi cũng là một người có vị trí trong xã hội. Hiện tại, tôi
cũng đang yêu và được yêu, cũng hạnh phúc đón nhận tình yêu ấy như bao
đôi lứa yêu nhau... thế nhưng, hạnh phúc chúng tôi nhận được không bao
giờ trọn vẹn!

Tôi và người ấy không có tương lai bởi đơn giản, chúng tôi đều là les.
Tôi dành cho cô ấy một tình yêu chân thành, cô ấy cũng trao cho tôi một
tình yêu ngọt ngào, lãng mạn... nhưng đến bây giờ, khi tình cảm của hai
đứa dành cho nhau đã quá sâu đậm, chúng tôi không biết làm sao khi phải
đối mặt với gia đình, với người thân và dư luận của xã hội.

Đôi khi nghĩ đến tương lai của mình, tôi muốn dừng
lại tất cả, muốn vứt bỏ tình yêu ấy, muốn đi đến một nơi thật xa để
quên đi người ấy... nhưng rồi, tôi không thể làm được điều đó bởi vì
tình yêu của chúng tôi dành cho nhau quá lớn! Mỗi khi ở bên người ấy,
đón nhận những cử chỉ ân cần của người ấy dành cho tôi, tôi cảm thấy
lòng mình ấm lại! Chưa bao giờ tôi có được một tình yêu đẹp, lãng mạn
và chân thành như thế! Tôi yêu người ấy, trân trọng những yêu thương
chúng tôi dành cho nhau.... nhưng sau những giây phút hạnh phúc ngắn
ngủi ấy, tôi lại trở về với gia đình, lại đối mặt với những con người
yêu quý và kì vọng quá lớn vào bản thân tôi khiến tôi không thể nào
thoát khỏi những day dứt và dằn vặt trong chính tâm hồn mình.

Tôi không dám nói sự thật với gia đình mình, bởi tôi sợ khi mọi người biết tôi là les thì họ sẽ rất đau khổ... nhưng nếu như nói lời chia tay với cô ấy thì cuộc sống của cô ấy rồi sẽ ra sao? Và cả tôi nữa?...
Tôi sợ sẽ phải mất người ấy vĩnh viễn nếu hai đứa
xa nhau. Tôi cũng không dám tưởng tượng đến cảnh một ngày nào đó, tôi
không còn người ấy bên cạnh. Tình yêu của chúng tôi thủy chung, son sắt
và cũng chân thành như biết bao cặp đôi khác... thế nhưng tại sao xã
hội, người thân không chấp nhận cho chúng tôi được đến với nhau? Chúng
tôi không phải là những kẻ bệnh hoạn... nhưng tại sao chúng tôi lại
không được chấp nhận và nhiều người còn khinh bỉ, kinh tởm chúng tôi?


Sao xã hội không có cái nhìn thoáng hơn, rộng hơn về một thế giới thứ ba đang phải ẩn mình trong bóng đêm? (Ảnh minh họa)
Tôi
muốn được lo lắng, chăm sóc cho người mình yêu... điều đó có gì là sai
chứ? Tôi muốn được ở bên cạnh người mình yêu thì đâu phải là tội lỗi?
Thế nhưng... tại sao chúng tôi không được công khai làm những điều đó?
Sao xã hội không có cái nhìn thoáng hơn, rộng hơn về một thế giới thứ
ba đang phải ẩn mình trong bóng đêm?

Cuộc đời tôi do bố mẹ sinh ra, nuôi nấng tôi nên
người, cho tôi một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc... nhưng bố mẹ đã không
thể cho tôi tâm hồn người con gái trong hình hài của một cô gái. Tôi là
les, tôi không thể yêu con trai, không thể đến với họ... bởi như
vậy là dối trá. Tôi không thể sống trong sự dối trá, lọc lừa người
khác, cũng không thể để một người con trai nào đó trao nhầm yêu thương
cho một người như tôi! Tôi muốn được sống thật với bản thân mình, với
tình yêu tôi đang có... nhưng làm sao tôi có thể giấu mãi gia đình và
xã hội để được ở bên cạnh người ấy như vậy?

Những cái ôm gần gũi, những cái nắm tay thật chặt,
những nụ hôn nồng nàn, những khoảnh khắc bên nhau ngắn ngủi... tất cả
đều rất quý giá... nhưng tôi sợ rằng, tất cả điều đó sẽ chỉ còn là
những kí ức đẹp! Tôi không thể báo hiếu với bố mẹ bằng sự thật phũ
phàng ấy, cũng không thể khiến họ bệnh tật, đau ốm, khóc lóc khi biết
tôi không phải là một con người bình thường... Tôi phải làm sao đây?
Phải làm sao để đối diện với cuộc đời này ?





24h.com.vn

</blockquote>
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tôi muốn sống thật với bản năng!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
gioitinhthu3 :: Tin Cộng Đồng-
Chuyển đến