gioitinhthu3

dành cho người dồng tính vn ... 1 sân chơi lành mạnh
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Top posters
Webmaster (65)
 
KellLy (38)
 
KellBin (31)
 
hoa_hong_violet (29)
 
Vo Cam (16)
 
khắc Hải (12)
 
thanhbinh_1989 (10)
 
Vo Tinh (9)
 
thien_than_bong_toi11 (9)
 
vinvin (7)
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics

Share | 
 

 Đồng tính - Khi nghệ thuật vô tình xúc phạm con người!

Go down 
Tác giảThông điệp
Vo Tinh
member
member
avatar

Tổng số bài gửi : 9
Join date : 15/03/2011
Age : 24
Đến từ : TP sai gon

Bài gửiTiêu đề: Đồng tính - Khi nghệ thuật vô tình xúc phạm con người!   Tue Mar 15, 2011 7:29 pm







Nhan
nhản những bộ phim truyền hình và điện ảnh Việt gần đây có sự xuất hiện
của các nhân vật đồng tính. Nhưng trớ trêu thay, bỏ mặc một thực tại
những bi kịch và các vấn đề nhân văn, các đạo diễn và biên kịch đang
dựng nên một lớp nhân vật thiểu số đầy màu sắc giễu nhại, khi chỉ thấy
họ là những “bóng hồng” để gây cười cho người xem, là thứ “gia vị” để
nêm vào thực đơn chứ chưa thực sự là món ăn chính.



Poster phim “Núi Yên Ngựa", bộ phim kể về hành trình đến với nhau đầy cảm động của hai người đàn ông.

Những hình nhân thiếu nét trong phim ảnh


Với những ai theo dõi màn ảnh nhỏ thời gian vừa qua, dù chỉ thoáng qua
thôi, cũng đủ để nhận thấy những bộ phim về đề tài đồng tính đang ngày
càng được các đạo diễn khai thác triệt để.

Chẳng hạn như “Bước chân hoàn vũ” nói về hậu trường các cuộc thi nhan
sắc, xuất hiện nhân vật đồng tính John Phạm, “Cổng mặt trời” nói về
cuộc sống của giới sinh viên xa nhà, cũng thêm vị “đồng tính” với mối
tình giữa con trai của Giám đốc hãng phim với một nhân viên trong hãng.
Hàng loạt phim truyền hình khác cũng “cố” chen vào một, hai nhân vật
“bóng” như một chiêu câu khách và mang tính trào lưu: “Ngôi nhà có
nhiều cửa sổ”, “Xúc xắc tình yêu”, “Chạy án”...

Mẫu số chung của các nhân vật đồng tính là thường có tần số xuất hiện
không nhiều, chỉ phơn phớt như một thứ “gia vị”, thỉnh thoảng “lượn”
qua màn ảnh để thay đổi không khí cho bộ phim. Nhiều khi họ xuất hiện
một cách vô thưởng vô phạt, ít có lý do chính đáng, cốt chỉ mua tiếng
cười của khán giả hoặc vì muốn cho phim thức thời, hợp “mốt”.

Màu sắc đồng tính chỉ dừng lại ở mức “lưng chừng” như một vài điệu bộ,
cung cách ăn mặc, nói năng “khác thường” nhân vật đồng tính. Đa số nhân
vật đồng tính trên phim truyền hình đều thiếu chiều sâu tâm lý, xuất
hiện hời hợt, đôi khi trở thành cực đoan, hoàn toàn không phản ánh được
những nỗi niềm khắc khoải, những giằng xé nội tâm của những người thuộc
“thế giới thứ ba”.

Phải chăng các nhà biên kịch, đạo diễn quá ít quan sát hay quá ít tưởng
tượng nên đã “giẫm chân lên nhau” khi “bày trò” cho khán giả với những
hình nhân thiếu nét như vậy? Đó là chưa kể tới những chi tiết đơn điệu,
thậm chí là những tình huống dễ dãi và bằng phẳng trong những bộ phim
truyền hình (kéo) dài tập.

Điện ảnh cũng... không chịu thua kém. Có thể nói, xu hướng khai thác đề
tài đồng tính trên màn ảnh rộng bắt đầu nở rộ từ sau “phát pháo” mở đầu
của đạo diễn Lê Hoàng với “Gái nhảy”, “Lọ lem hè phố”, “Trai nhảy”.
Hàng loạt phim ra đời sau đó ít nhiều chen nhân vật đồng tính vào để
tạo sự tò mò nơi khán giả như: “Những cô gái chân dài”, “Những nụ hôn
rực rỡ”, “Để Mai tính”, “Em hiền như ma-sơ”... Thậm chí, phim chiếu tết
vừa qua - “Thiên sứ 99” cũng lồng vào nhân vật thần mây, thần gió tính
cách ẻo lả, đồng bóng - một kiểu mẫu đồng tính đã được các phim xưa cũ
mài dũa thành “công thức”.

Phạm Hương Hội (Thái Hòa) trong “Để Mai tính” là một trong số ít nhân
vật đồng tính được khán giả yêu thích. Nhưng yêu thích chỉ do nét diễn
xuất hài hước, đạt yêu cầu của một chàng “bóng” thời hiện đại chứ khán
giả vẫn thấy điều gì đó chua chát cho nhân vật này, hoàn toàn chưa đạt
đến sự đồng cảm hay chạm đến cảm xúc bên trong.

Trấn Thành (vai bầu sô Trần Hàn Vi) trong phim “Em hiền như ma-sơ” đẩy
nhân vật đồng tính sang một thái cực khác mang tính phản diện cộng với
cách diễn quá cường điệu bằng những ngôn từ rất vô văn hóa của anh
khiến “người trong cuộc” thấy khó chịu còn người ngoài lại phản cảm.

Khi nghệ thuật vô tình xúc phạm con người

Trong lịch sử điện ảnh Việt Nam, trước đây đề tài đồng tính luôn bị né
tránh một cách triệt để. Chẳng hạn, thời kì phim “mì ăn liền” đầu những
năm 90, đồng tính được đề cập thoáng qua nhưng chỉ để gây sốc hoặc làm
trò cười, một điều mà điện ảnh Mỹ đã làm trước đó 60 năm nhưng đã đủ
nhạy cảm dừng lại để không xúc phạm những người đồng tính nữa.

Các nhà làm phim Việt xây dựng hình ảnh nhân vật đồng tính tương phản,
khác người, kệch cỡm và đầy méo mó. Họ mặc váy đầm diêm dúa, tô son môi
đỏ choét, lúc nói năng ỏn ẻn, khi lại thô lỗ, dùng những từ “chợ búa”
cho “xôm trò”, đôi khi bị lạm dụng dẫn đến phản cảm. Bối cảnh để nhân
vật đồng tính xuất hiện trong phim nếu không là vũ trường, quán bar,
nhà nghỉ thì cũng là chốn ăn chơi, hiếm khi là một nơi nghiêm túc để tỏ
chút xót xa, thông cảm.

Những nhân vật như vậy dễ khiến người xem nghĩ rằng người đồng tính chỉ
là những người “uốn éo”, bệnh hoạn từ cách ăn mặc đến lối sống. Trong
khi thực tế có không ít người tài năng, vị thế cao trong xã hội, họ
sống rất kín đáo, nghiêm túc và ít phô diễn; cũng có những người từng
trải qua mối tình lãng mạn, có những giận hờn ghen tuông rất thường
tình nhưng hầu nhưng chưa có bộ phim nào tận dụng để khai thác hòng
giúp người xem có cái nhìn thấu đáo hơn về người đồng tính. Nếu các nhà
làm phim có được cái tầm và cái tâm để đầu tư cho những nhân vật đặc
biệt này sao cho có chiều sâu thì đó cũng là những nhân vật điện ảnh
hấp dẫn, bởi đồng tính là hiện tượng, một phần có thực của đời sống xã
hội.

Khán giả không thể không nhớ tới những bộ phim nổi tiếng thế giới “Tất
cả về mẹ tôi”; “Giờ khắc”; “Núi Yên Ngựa” (bộ phim đã đoạt giải Quả Cầu
vàng và Oscar cho đạo diễn xuất sắc nhất)... Trong những phim đó, vì
sao các nhân vật đồng tính đã hiện lên đáng thương và đáng mến, trong
những tình cảm, những chi tiết rất Người? Vì sao người xem phải suy
ngẫm và cảm thông nhiều hơn về giới này, chứ không phải là những tiếng
cười vô bổ? Tất cả xuất phát từ cái nhìn thương yêu trân trọng con
người; với những diễn viên thể hiện “tới bến” những cung bậc cảm xúc đó.

Tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của giới đồng tính được khai thác khá
thành công trên phim nước ngoài. Còn ở Việt Nam thì đến bao giờ mới có
thể nhìn đề tài này một cách đồng cảm nếu như các bộ phim chỉ dừng lại
ở việc mượn “yếu tố đồng tính” để tăng thêm gia vị và câu khách? Đạo
diễn Việt kiều Charlie Nguyễn từng trăn trở: “Tôi muốn chạm đến “phần
người” khi khai thác những nhân vật này bên cạnh những yếu tố hài hước
cho thể loại phim đã định trước. Nếu sử dụng yếu tố đồng tính chỉ để
gây cười thì thật thiếu sự tử tế”.

Thu Hồng
Theo PLV
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đồng tính - Khi nghệ thuật vô tình xúc phạm con người!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
gioitinhthu3 :: Tin Cộng Đồng-
Chuyển đến